Bé ngốc!!! Em mà cứ khóc mãi là… anh hôn đấy!!! C8

0
702

CHAP 8: Macaroon ?!!
– C..có thật lạ gọi gì cũng được không??? – nó xem menu rồi mắt sáng rực lên nhìn bọn hắn.
– Sao lại không??? – anh nó nói rồi ‘”Tách'”, anh búng tay, hai tên phục vụ liền phóng ra – Nào! Gọi món đi!!!
– Hihi….!!! – nó cười híp mắt, nụ cười của nó đáng yêu dã man rợ(–“),
ai nhìn cũng phải động lòng, bọn hắn nhìn nó mà đỏ mặt cả lên (cả Lệ
Trâm cũng đỏ mặt^^) – Vậy………cho em một Limburg Pie anh đào, một
Sachertorte, hai Tapioca, một Tiramisu, một Carac Tart, hai Muffin Cafe,
một Pancake mật ong, ba Brownie, hai Cheesecake và……một Capuchino
nóng nhé!!!(ăn khiếp thật 0_0”)
Nó gọi một tràng bánh ngọt rồi đặt menu xuống, hai tay để lên bàn ngâm
nga một khúc nhạc nào đó để chờ mấy cái bánh yêu của mình tới. Trong khi
nó đang vui vẻ thì bọn hắn mắt chữ A, miệng chữ O nhìn nó (trừ anh
nó^^), không ai ngờ rằng cái cơ thể bé nhỏ đó lại có thể ăn hơn mười
loại bánh, nó không sợ mập sao?!!!
– Nhi à! Bạn ăn vậy không sợ mập sao??? – Lệ Trâm ôm tay nó.
– Mập?!! Mình không nghĩ tới chuyện đó! – nó ngẩm nghĩ một hồi rồi lên
tiếng – Trước giờ mình vẫn ăn bình thường như vậy mà có bao giờ mập
đâu!!!(ghen tị quá><).
– Vậy là ăn ‘bình thường’ sao?!! Không mập à??? Thật đáng ngưỡng mộ!!! –
Lệ Trâm mắt sáng rực lên nhìn nó, ôm tay nó thật chặt – Mình cũng muốn
vậy!!!
– Jenny đâu có mập! – Lộc Khôi lên tiếng.
– Nhưng nếu em ăn ‘bình thường’ giống Nhi thì sẽ mập ngay! Đến khi đó
thì xấu lắm, không làm người mẫu được đâu!!! – Lệ Trâm giải thích – Bữa
giờ em phải ăn kiêng để giữ được thân hình cân đối cho việc chụp hình
đấy! Khổ lắm!!!
– M..mình thấy Lệ Trâm ốm lắm! Không cần ăn kiêng đâu!!! – nó góp ý.
– Phải!!! Anh thấy Jenny rất đẹp!!! – Lộc Khôi bỗng thốt lên một câu làm
Lệ Trâm đỏ mặt, cả hai nhìn nhau mà mặt ai nấy đỏ rực lên, mấy người
kia thấy vậy cũng im re.
Bầu không khí ngượng ngùng bay dần đi khi phục vụ mang đồ ăn của nó ra.
Nó nhìn theo mấy đĩa đồ ăn lần lượt được đặt xuống bàn mà mắt sáng rực
lên, nó không chớp lấy một lần, nó cầm nĩa lên, phân vân không biết ăn
món nào trước.
– Hi hi…..!!!! – nó cười.
– Nhi Nhi àk! Em lại vậy nữa rồi! Mỗi khi thấy đồ ăn là cười suốt!!! – anh nó xoa đầu nó – Mau ăn đi!!!
– Hihi…..!!!! – nó lại cười (–“) . Cười được một lúc nó mới chịu kéo
đĩa Muffin Cafe lại chỗ mình, lấy một cái để vào đĩa của Lệ Trâm – L..Lệ
Trâm ăn cái này đi! Ăn Muffin Cafe cũng không mập lắm đâu!!! ( cái nì
mình cũng ko chắc^^ chỉ đoán mò thui! Mong mn thông cảm><).
– Cảm ơn Nhi nhiều! – Lệ Trâm vui vẻ nhận lấy đĩa bánh, hai cô gái dần
thân với nhau hơn. Hai người ở cạnh nhau cười nói vui vẻ, mà họ không hề
biết rằng có rất nhiều tên con trai nhìn họ mà không hề chớp mắt (đặc
biệt là hắn và Lộc Khôi><).
Cả đám ngồi tâm sự, tìm hiểu về nhau, nó cũng cảm thấy không còn sợ hay
lạ lẫm gì bọn hắn nữa, vui vẻ trò truyện. Trò truyện chưa tới 10′ (chém
gió một xíu) thì nó đã ăn sạch chỗ bánh ngọt làm bọn hắn đơ toàn tập?!
– Bánh ngon tuyệt!!! – nó lấy khăn lên lau miệng.
– Cho em nè! – anh nó cầm một hộp bánh nhỏ đưa cho nó – Biết là gì không???
– Macaroon!!! – nó nhận lấy hộp bánh rồi ôm vào người, nó chồm về phía
anh nó rồi ‘”Chụt!!!'”, nó hôn lên mặt anh một cái – Em cảm ơn hai!!!!
– Nhi thích Macaroon lắm à??? – Lệ Trâm chỉ tay vào hộp bánh.
– Ukm!!! Đối với mình thì không có gì ngon bằng Macaroon đâu!!! – nó cười – Vì……
{*********************************}
– Tường! Thư! Nhi! Vào ăn Macaroon nè con!!! – giọng của một người phụ nữ xinh đẹp vọng ra sau vườn, chỗ bọn nó đang chơi.
– Dạ!!! – ba anh em nó trả lời rồi đua nhau chạy vào nhà lớn.
– Tụi con có thích Macaroon mẹ làm không?!! – người phụ nữ đưa hộp Macaroon cho anh nó rồi hỏi.
– Thích nhất!!! Trên đời này không có gì ngon bằng Macaroon mẹ làm
đâu!!! – nó dang hai cánh tay nhỏ bé của mình lên để miêu tả sự yêu
thích của mình.
– Vậy à! – mẹ nó xoa đầu nó.
– Mẹ ơi! Ba đâu rồi ạ?!! – chị nó vừa nhai bánh vừa hỏi.
– Ba con sắp về rồi! Đến khi đó tụi con nhớ rủ ba ăn Macaroon nhé!!! –
mẹ nó nở nụ cười hiền rồi lần lượt xoa đều ba anh em nó. Mẹ con nó vui
vẻ cười đùa trong phòng ăn. Thật hạnh phúc!!!
Ai nhìn vào cũng thấy gia đình nó là một gia đình hạnh phúc, đầm ấm.
Cũng không ai ngờ rằng chỉ qua một ngày mà mọi thứ trở nên thay đổi. Cái
ngày mà lỗi lầm của nó xảy đến, cái lỗi lầm mà ba nó không thể nào tha
thứ cho nó?!!

Tác giả: Hanyn Nguyễn

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here