Bé ngốc!!! Em mà cứ khóc mãi là… anh hôn đấy!!! – C6

0
254

CHAP 6: Nụ hôn thứ hai?!!
(Không biết cái tựa có liên quan gì đến nội dung không nữa! Bí quá mong mn thông cảm ^^” ).
– Cô bé định ôm đến khi nào??? – bọn Kim Ánh, Kim Trúc đã đi được một
lúc rồi mà nó vẫn không bỏ hắn ra, nó cứ khóc sau lưng hắn?! Còn hắn
thì….muốn để nó ôm nhưng nó cứ khóc hoài thì không ổn nên đành phải
lên tiếng.
– X..xin lỗi!!! – nó hoàng hồn rồi buông hắn ra, mắt nó đỏ hoe vì khóc,
nước mắt của nó làm ướt nhèm lưng áo hắn, nó ngồi phịch xuống đất, ôm
mặt khóc nức nở – Hix…hix….
– N..này cô bé! Mọi chuyện ổn rồi! Từ giờ sẽ không còn ai dám bắt nạt cô
bé nữa đâu. – hắn ngồi xổm trước mặt nó, đưa tay lên tháo cặp kính
nôbita của nó, dịu dàng lau nước mắt cho nó.
– T..tại sao số tôi lại khổ như vậy?!! – nó nói khẽ.
– Hả?!! – hắn nghe tai này lọt tai kia.
– Tại sao ông trời lại ác với tôi như vậy?!! – nó khóc rống lên – Tôi
cũng sống nhờ ăn cơm, uống nước như bao nguòi khác!!! Hix..nhưng tại sao
tôi lại không thể vui vẻ, hạnh phúc như họ?!! Rõ ràng là do ông trời
không thương tôi?!! Cứ cướp đi những thứ quý giá của tôi?!! Tôi đã làm
gì sai chứ?!!!
– C..cô bé?!! – hắn giờ chỉ biết ngồi im nhìn nó, hắn đưa tay lên lau nước mắt cho nó.
– T..tại sao lại làm thế với tôi?!! Cướp mẹ của tôi, cướp chị của tôi,
giờ đến cả anh trai tôi cũng không dám lại gần vì sợ làm hai liên luỵ?!!
– nó gạt tay hắn ra – Đừng chạm vào tôi?!! Anh sẽ bị liên luỵ đấy!!!
Anh mau đi đi!!! – nó hét lên rồi đưa tay đẩy hắn sang chỗ khác –
Hix…hix…..
– Cô bé?!! – hắn nắm chặt lấy hai bàn tay nhỏ bé của nó.
– Anh mau đi……… – nó chưa kịp nói hết câu thì……..?!
Hắn kéo mạnh nó về phía mình, hắn cúi đầu. Hắn đặt môi mình lên môi nó.
Hắn hôn nó đắm đuối, dùng tay cố định đầu nó, nụ hôn của hắn rất sâu,
nếu ở gần đó thì có thể nghe được mọi chuyển động của đôi môi.
Nó ngạc nhiên đến trợn tròn cả hai mắt, nó vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xả ra. Hai tay lơ lững giữa khoảng không.
Đôi môi nóng bỏng của hắn nhiệt tình hôn lên đôi môi khô nẻ, nhợt nhạt của nó! (><)
– Um…đừng…..?! – đến khi nó kịp hoàng hồn, đưa tay đẩy người hắn ra
nhưng hắn không hề xi-nhê gì, vẫn đang tự thoả mãn ý thích của bản thân.

Hắn hôn nó rất lâu, đôi khi còn có tiếng thở dài khe khẽ. Được một lúc
lâu hắn mới buông nó ra. Thoả thích ngắm nhìn khuôn mặt đáng yêu của nó,
mắt nó ngấn nước, mặt nó ửng hồng, nó thở gấp.
– Cuối cùng cô bé cũng chịu nín!!! – hắn cười hiền, đưa tay lên chạm vào
môi nó!!!(><) Nó gạt tay hắn, nước mắt lại chảy ra, nó (lại) sắp
khóc(><) – Nếu cô bé mà khóc nữa là tôi hôn tiếp đấy?!!
– ……..?!! – nó hoảng sợ, đưa tay lên che miệng lại, nước mắt không còn chảy ra nữa?!!
– Vấy mới ngoan chứ!!! – hắn đưa tay lên xoa đầu nó, nở một nụ cười rất
tươi, nụ cười đó làm nó đỡ sợ hơn?^^ – Được rồi! Để tôi đưa cô bé về!!! –
hắn đứng dậy.
– K..không được!! Nếu vậy anh sẽ bị liên…. – nó định từ chối nhưng lại
bị hắn đưa tay lên chạm vào môi nó làm nó giật mình, không dám nói thêm
câu nào.
– Cô bé ra cổng đứng chờ tôi một lát! Tôi đi lấy xe! – hắn ra lệnh, nó
gật đầu lia lịa, ngoan ngoãn đi ra cổng. Hắn nhìn nó mà không nhịn được
cười^^.
Nó đứng ngoài cổng chờ mà tim vẫn còn đập thình thịch vì chuyện lúc nãy,
lần đầu tiên nó bị như vậy?!! Đang chìm đắm trong những suy nghĩ thì
chiếc W Motors Lykan Hypersport (WMLH) màu xanh dương của hắn chạy tới,
dừng ngay trước mặt nó.
– Lên xe!!! – hắn ra lệnh. Nó do dự một hồi rồi cũng ngoan ngoãn chui
vào xe. Hắn nghiên người qua định thắt dây an toàn cho nó, nó giật mình,
đưa tay lên che miệng lại. Hành động đáng yêu đó làm hắn không nhịn
được cười, hắn thắt dây cho nó xong, ổn định lại vị trí rồi phóng xe về
phía trước – Cô bé đừng sợ! Khi nào cô bé khóc thì tôi mới hôn!!!
Câu nói đó của hắn làm nó có cảm giác vô cùng khó chịu, lòng nó bỗng
nhói lên?!! Nhưng nó vẫn không xác định được đó là cảm giác gì(cảm giác
gì ấy nhỉ^^) ?!! Chỉ đưa tay đặt trước ngực rồi chịu đựng.
‘”Két!!!'” chiếc xe dừng lại trước cánh cổng lớn màu tím, bên trong là một căn biệt thự vô cùng rộng lớn(nhà nó^^).
– C..cảm ơn anh đã đưa tôi về. – nó bước xuống xe, cúi đầu chào hắn.
– Mai tôi sẽ đến đón cô bé! – hắn lạnh lùng nói.
– Dạ?!! – nó chưa kịp nói gì thì hắn đã phòng xe đi mất, để lại nó đứng ngẩn ngơ một mình.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Sáng hôm sau, nó mệt mỏi bước xuông nhà, vì hôm qua xảy ra rất nhiều
chuyện nên nó không tài nào ngủ được, nó thức đến gần sáng, đến khi chợp
mắt được một lúc thì bị gọi dậy–“. Nó lê cái thân vàng ngọc của mình
đi vào phòng ăn.
– Chào buổi sáng, Nhi Nhi! – anh nó đang vừa đọc báo vừa uống cafe.
– Chào hai! – nó cười rồi cuối mặt xuống hôn lên mặt anh một cái(eo><).
– Này!!! Cô bé làm vậy là không được đâu!!! Tôi sẽ ghen đấy!!! – một
giọng nói vừa quen vừa lạ phát ra từ phía sau nó, nó quay lưng lại thì
thấy….hắn?!!

Tác giả: Hanyn Nguyễn

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here