Người yêu ơi, anh phải quên em để đi lấy vợ

0
673
Đã đến lúc anh cho bố mẹ mình một nàng dâu, một đứa cháu nội rồi, hay anh lại tiếp tục chờ, chờ một điều mà đến bản thân mình cũng không biết là chờ điều gì. 
 
 
Có vô vàn định nghĩa về tình yêu, cũng có hàng ngàn lý do để người ta
quen và yêu nhau em nhỉ! Tình cảm cứ đến nhẹ nhàng trong một chiều đông
buốt lạnh, em xuất hiện như định mệnh của cuộc đời, chẳng tỏ tình, chẳng
một đóa hoa hay tin nhắn nào cả. Anh vẫn nhớ như in buổi chiều hôm đó,
em kể chuyện, một câu chuyện buồn, anh khẽ vuốt tóc em và ôm em vào
lòng. Tình yêu chúng ta bắt đầu thật giản đơn phải không em? Có em, cuộc
sống sinh viên không còn cô đơn, buồn tẻ nữa. Ngoài giờ học, hai đứa
lại như đôi chim câu, rúc rích, quấn quýt bên nhau.Anh từng khát khao thời gian đừng trôi nữa, ấy vậy mà anh lại có những
hành động sai lầm, bỏ mặc em để hàng giờ đàn đúm với lũ bạn. Anh chẳng
thể hiểu được việc em cố tình đi cùng chàng trai khác là phép thử dành
cho anh. Anh mù quáng nghe theo những lời xúi giục để rồi xa lánh và hắt
hủi em. Giọt nước làm tràn ly, em rời xa anh cũng nhẹ nhàng như khi em
đến. Anh đã khóc, khóc rất nhiều vì luyến tiếc những gì đã qua, anh đắm
chìm trong quá khứ mà quên đi thực tại. Chung một giảng đường đại học,
thi thoảng anh vẫn gặp em, muốn đến bên em và nói: Anh xin lỗi vì tất
cả, mình lại về bên nhau em nhé. Điều đơn giản thế anh cũng không làm
được.Tốt nghiệp đại học, anh chính thức không được trông thấy em nữa. Đôi
lần đi ngang qua nhà em, muốn ghé vào thăm hai bác nhưng lại chợt nhớ
mình có quyền gì để vào thăm hỏi. Đi qua những con đường cũ, anh lại vô
thức gọi tên em, có những lần bấm số điện thoại của em mà chẳng dám gọi
vì biết em không nhấc máy. Anh luôn tự hỏi liệu còn cơ hội nào cho mình
nữa không, rồi lại tự mỉm cười cay đắng.

Bốn năm trôi qua kể từ khi xa em, cuộc sống của anh không thay đổi
nhiều nhưng vòng xoáy của cuộc sống mưu sinh đã làm anh trưởng thành
hơn, mạnh mẽ hơn. Tự mình vượt qua những khó khăn để thấy cuộc sống muôn
màu muôn vẻ. Suốt bốn năm đó, anh chưa bao giờ ngưng suy nghĩ về em,
vẫn theo dõi em trên Facebook, qua lời thăm hỏi của bạn bè, gia đình em.
Em vẫn vậy, vui vẻ, yêu đời, công tác tốt, duy chỉ có đôi mắt đượm
buồn. Đêm qua, anh lại nằm mơ thấy em trong bộ váy cưới tinh khôi mà em
từng ao ước lúc còn bên anh. Trong giấc mơ đó chú rể không phải anh, mồ
hôi đầm đìa giữa trời đông lạnh giá, anh giật mình tỉnh giấc mà thoảng
thốt gọi tên em.

Anh có nên quên em không? Quên em đi để sống một cuộc sống khác, để
trọn đạo làm con? Đã đến lúc anh cho bố mẹ mình một nàng dâu, một đứa
cháu nội rồi, hay anh lại tiếp tục chờ, chờ một điều mà đến bản thân
mình cũng không biết là chờ điều gì. Con người ta không thể sống mãi với
quá khứ được, anh sẽ đến gặp em để nói những điều anh cần nói rồi về
lấy vợ, được không em?

Tùng
SHARE

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here