Đừng níu kéo những gì không thuộc về mình

0
266
Đã cố yêu thương hết lòng, đã cố giữ gìn cẩn thận, đã cố níu kéo âm thầm… nhưng vẫn không là của mình.
dung-niu-keo-nhung-gi-khong-thuoc-ve-minh
Từ lâu rồi em học cách không buồn. Em cố gắng coi mọi chuyện là phù phiếm, là một cơn gió thoảng qua, là một áng mây trôi nhanh trên bầu trời. Cứ nghĩ chuyện gì đến rồi cũng sẽ đi, vương vấn nhiều chỉ nên nặng lòng và cuộc sống không thể thanh thản. Đơn giản như thế thôi, bởi em đã dành thời gian để buồn quá nhiều vì những chuyện không đáng và những người không đáng.
Nhưng rồi em vẫn buồn, chẳng vì một ai, chẳng phải vì chuyện gì, những nỗi buồn vu vơ cứ gặm nhấm tâm hồn em, đè nặng lên những nhịp sống của em, bầu không khí quanh em ngột ngạt, trĩu nặng. Thấy tội nghiệp chính em, bởi ngay cả nỗi buồn cũng không tìm được điểm đến. em ước gì những cảm xúc buồn – vui, hạnh phúc – khổ đau được dành cho một người xứng đáng.
Từ lâu rồi em học cách không khóc. Nước mắt chỉ làm em thấy mình yếu đuối, làm tan chảy những quyết tâm mà lý trí em đặt ra. Nước mắt chỉ làm đôi mắt em sưng đỏ mỗi sớm mai thức giấc để rồi người xung quanh gửi cho em những ánh nhìn thương hại. Giọt nước mắt của em đáng gía lắm, nhưng nó đã rơi một cách vô vọng mà không có một bàn tay giúp em lau khô, cũng không có một bờ vai để em tựa vào lúc sắp quỵ ngã. Em sẽ không khóc nữa đâu, sẽ luôn giữ cho đôi mắt ráo hoảnh, lạnh lùng…
Nhưng rồi thẳm sâu trong một góc tối tâm hồn em thèm khát biết bao cái cảm giác giọt nước nóng hổi lăn trên bờ mi, vỡ tan trên gò má, thấm vị mằn mặn nơi khóe môi… để rồi nói với ai đó qua những âm thanh run rẩy: “em có thể khóc trên vai ai?”

Em lại muốn mình có thể thay đổi, muốn được mềm yếu với tâm hồn ướt át, đa cảm và để có thể lại yêu như chưa yêu lần nào…Từ lâu rồi em học cách không thay đổi. Em khoác lên mình bộ cánh xù xì gai góc và dặn lòng miễn nhiễm với những cảm xúc vớ vẩn nơi thế gian. Em sẽ giữ hình tượng của em như thế! Vì em muốn mình rắn rỏi, cứng cáp trước những sóng gió mà cuộc sống đổ ập vào em. Nhưng em cứng cỏi quá, cứng như những cây đinh sắt trần trụi, vô cảm giữa thiên địa hữu tình. Em thoát ra khỏi khái niệm “vô thường”… và dường như em không còn là chính em!
dung-niu-keo-nhung-gi-khong-thuoc-ve-minh
Từ lâu rồi em học cách không thất vọng tình cảm. Ý thích của con người đối với em chưa bao giờ chắc chắn, hôm nay yêu mai có thể xa rời. Em tập quen với những trắc trở, phản bội, dối lừa… những điều tưởng chừng tổn thương quá nặng nề với tâm hồn nay trở nên bình thường trong cảm nhận của em.
Em cũng chẳng giận hờn gì những kẻ xấu xa từng được em tin tưởng, thương yêu làm em đau khổ, tuyệt vọng…
Bởi trái tim em đã vô cảm?
Theo : Mlog.Yan
SHARE

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here