Anh sẽ trở về (p1)

0
490

Trên đời vốn tồn tại nhiều loại tình yêu. Có những người may mắn tìm được nhau, có những kẻ chậm chân nên mãi là người đến sau và còn có những kẻ yêu đến dại khờ tim mà chẳng dám nói, cứ giữ mãi một tình cảm đơn phương ấy để rồi tự làm trái tim mình đau nhói.Có lẽ ai cũng đã trải qua một mối tình đơn phương. Đó là khoảng thời gian vừa đẹp đẽ, vừa đau khổ, chỉ dám tạo một chút ngọt ngào cho riêng mình và lặng lẽ dõi theo một bóng hình ai đó.

Một ngày mưa tầm tã… mưa xối xả không ngưng, mưa như tức tối, như muốn cuốn đi hết tất cả những muộn phiền trong ai. Nó vẫn ngồi đó, lặng yên trong cái nhìn vô cảm đến đáng sợ, nó ngẩn ngơ như thả hồn theo gió cuốn trôi, rồi đôi mắt cứ nhạt nhòa nhìn theo những hạt mưa bay bay qua ô cửa sổ giá lạnh… bỗng nước mắt nó tuôn theo mưa …
Ký ức lại quay về trong nỗi đau của nó, cái ngày mà nó từ bỏ tất cả để đi về một nơi mà nó cứ ngỡ rằng sẽ chôn vùi được những nỗi đau giết nó ngày ấy… Nhưng không, đã bao tháng ngày lạnh lùng trôi qua, cái nỗi đau ấy vẫn chưa bao giờ nhòe đi theo thời gian, theo những cơn mưa tầm tã vô hình, và cũng chưa bao giờ phôi pha trong đôi mắt buồn của nó…

Ngày đó…

Nó là một cô bé xinh xắn, hồn nhiên, và ngây ngô lắm… đặc biệt nhất là đôi mắt của nó, một đôi mắt to tròn long lanh, với hàng mi cong cong… ai nhìn cũng phải đắm chìm nhẹ nhàng trong phút giây… Nó sống hòa đồng với mọi người, thân thiện, tốt bụng, và đôi khi nó cũng rất bướng bỉnh, ngốc nghếch…
Nó không thích tuýp người lạnh nhạt, vô cảm, luôn sống khép kín, đặc biệt là Quang – cậu bạn học cùng lớp với nó, nhưng lớn hơn nó những 4 tuổi. Quang là một người có ngoại hình điển trai, luôn mang một gương mặt hết sức lạnh và trầm tính, nhưng nào có ai biết được… đằng sau cái lạnh nhạt, vô cảm đó, là một sự cô đơn vượt quá giới hạn, là một sự thiếu thốn tình cảm thương yêu trầm trọng,… Nhưng không vì thế mà tâm hồn Quang lại khô khan – ngược lại… anh ta là một người đa sầu, đa cảm… chỉ là Quang không biểu hiện ra bên ngoài mà thôi…

Anh sẽ trở về (p1)
Quang thích nó… nhưng tình cảm của Quang chẳng bao giờ được đáp lại, bởi anh chưa bao giờ nói, và nó cũng chưa bao giờ biết điều này – một điều quá xa xôi mà chắc chắn có mơ nó cũng không bao giờ nghĩ tới. Khi chọn thứ tình yêu chỉ xuất phát từ một phía cho mình là thứ tình yêu đau đớn nhất và cũng là ngu ngốc nhất… Quang chôn kín tình cảm ấy trong suốt 2 năm Đại học mà anh ta và nó học chung với nhau, tuy mặt đối mặt, người gần kề nhưng lòng cứ mãi cách xa…
Anh ta thật ngốc, cứ mãi chôn vùi tình cảm của mình ở một nơi sâu kín tận trái tim mà không bao giờ nói… Quang chỉ biết đứng lặng nhìn, dõi theo, và quan tâm nó ở một góc trời nào đó, dường như xa lắm… nơi ấy Quang không thuộc về thế giới của nó, nhưng anh vẫn kiên nhẫn chờ đợi mặc cho từng cơn đau đớn, mặc cho nó không màng đến tình cảm của Quang thì Quang vẫn một lòng với tình yêu sâu thẳm, xa xôi này…

Cho đến một ngày…

Không may nó bị tai nạn giao thông, một chiếc xe tải đi ngược chiều đâm phải nó… chỉ vì người tài xế điều khiển chiếc xe tải ấy ngủ gật… Trời ơi! chỉ trong chớp mắt… người nó nằm dưới lề đường, nó còn chưa kịp thấy, chưa kịp biết rằng chuyện gì đã xảy ra với nó, nó mất cảm giác… trong khi quanh đầu nó là một vũng máu đen nặng nề… nó nhìn lên bầu trời xanh, rồi đôi mắt nhạt nhòa… từ từ… từ từ nhắm lại… và thế, nó bất tỉnh. Vài phút sau, nó được đưa vào bệnh viện, bạn bè, người thân nó đều hay tin, chỉ mỗi mình Quang, đến tận ngày hôm sau anh ta mới bàng hoàng sửng sốt từ một cú điện thoại như sấm đánh ngang tai… đó là một người bạn thân báo tin cho Quang rằng nó bị tai nạn giao thông, bất tỉnh một ngày trời. Quang chưa kịp định thần lại, anh tức tốc chạy đến bệnh viện, đến cửa… người anh như không còn sức sống, trán anh ướt đẫm mồ hôi… đôi bàn tay run rẫy từ từ nhẹ nhàng đẩy cửa vào…
Quang không tin vào mắt mình nữa, anh nhìn nó mà khóe mắt nồng cay, đôi bàn tay anh nắm chặt lại, rồi đặt lên bờ môi để kìm đi tiếng nấc nghẹn đắng và nuốt những giọt nước mắt chảy ngược vào tim mình, anh ta cảm giác như tim mình đang rỉ máu bởi vết cắt đau đớn của từng mảnh vỡ thủy tinh đâm vào tim… Anh bước tới gần bên nó, từng bước thật chậm, thật chậm và nặng nề làm sao… Anh nhìn nó thật lâu, bàn tay anh nắm chặt lấy đôi bàn tay lạnh lẽo của nó… rồi gọi tên nó trong tiếng nấc nghẹn ngào, không sao nên lời… trong giây phút đó, anh chỉ ước sao người phải gánh lấy nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần này là anh, chứ không phải là nó – người bạn gái mà anh thương yêu…
Từ sau cái ngày đó, Quang đã vứt bỏ cái cách sống nhạt nhẽo, lạnh lùng bởi cái vỏ bọc ngoài trái ngược với con người bên trong của anh. Anh quyết định mỗi ngày sẽ đến săn sóc cho nó, lo lắng cho nó, đến khi nào nó tỉnh lại… Nhưng sao lâu quá, đã một tuần trôi qua mà nó vẫn chưa tỉnh lại, những hy vọng mong manh của Quang đến tận bây giờ dường như là vụt tắt, anh bắt đầu tuyệt vọng… Anh đã tự trách bản thân mình vì đã sống như thế, vì cứ trốn tránh, chui vùi trong cái vỏ ốc vô hình do chính mình tạo ra… giá như ngày ấy, anh nói với nó những tình cảm mà anh dành cho nó nhiều như thế nào, thì giờ đây… chắc sẽ không đến nỗi thế này đâu…
Quang trở nên bất lực và yếu đuối, hôm ấy đã là ngày thứ bảy, bảy ngày nó nằm trên giường bệnh bất động, bất tỉnh sau vụ tai nạn giao thông kinh hoàng. Buổi chiều hôm đó,… Quang ngồi cạnh giường nó, anh nắm lấy bàn tay của nó, rồi bỗng gục đầu xuống, nước mắt giàn giụa rơi ướt đẫm đôi gò má, đây là lần đầu tiên Quang khóc sau cái chết thảm thương của cha mẹ anh, anh đã lo sợ, nỗi lo sợ mất đi một người quan trọng còn lại sau cùng của cuộc đời mình, và cũng vì thế, những nỗi đau cứ dồn nén vào lòng anh, cho đến hôm nay nó dường như đã đầy và không thể nào chất chứa thêm được nữa, điều gì cũng có một giới hạn nhất định cho riếng nó, và anh cũng chỉ mạnh mẽ đến thế ! Anh sẽ suy sụp nếu nó không tỉnh lại nữa, chỉ nghĩ đến đó thôi, là nước mắt anh cứ tuôn… Cứ tuôn … như một đứa trẻ vậy, anh ta trở nên yếu đuối trước những gì đập vào mắt mình… Nó vẫn chưa tỉnh lại…
anh se tro ve bogtamsuvn 2

Vài tiếng đồng hồ trôi qua… rồi màn đêm cũng buông xuống, cả ngày Quang đã không ăn uống gì, chì ngồi nhìn nó, chờ đợi… để tìm lại một đôi mắt trìu mến, một nụ cười thân thương của ngày nào… trong cái hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng… Quang lặng đứng nhìn chằm chằm vào nó… Bỗng, ngón tay trỏ của nó cử động. Ôi! một tín hiệu cực kì đáng mừng… anh vội vàng chạy đi gọi bác sĩ, sau 20 phút đợi chờ kết quả bệnh tình của nó, anh vừa mừng vừa lo, cái cảm giác lẫn lộn làm anh rối trí, anh ngồi chờ mà trong lòng cứ thấp thỏm không yên…
Và rồi giây phút mong đợi của anh cũng đến, bác sĩ bước ra và nói rằng nó đã qua khỏi cơn nguy kịch, nhưng sức khỏe nó vẫn còn yếu lắm, hãy chăm sóc nó cẩn thận và chu đáo. Nghe bác sĩ dứt lời, Quang thở phào nhẹ nhõm, thế là đã qua khỏi rồi, anh ta như vừa thoát chốn ngục tù với toàn những đớn đau, nhưng giờ thì không còn nữa rồi. Anh dần cảm nhận được niềm vui đã phần nào sống dậy trong lòng…
Nhờ trải qua những ngày tra tấn tinh thần như vậy, mà bây giờ nó và Quang đã gần nhau hơn, cả hai cùng có khoảng thời gian một năm đầy hạnh phúc. Cứ ngỡ rằng chuyện tình của nó và Quang phải vượt qua bao sóng gió thế là đủ, cứ ngỡ rằng đây sẽ là một tình yêu ngọt ngào với đúng nghĩa trọn vẹn, cứ ngỡ rằng mọi chuyện đến đây là kết thúc… Nhưng không! Chuyện vẫn chưa kết thúc một cách nhẹ nhàng như thế, ông trời đúng là bất công… sao cứ mãi trớ trêu… cứ mãi đem những điều bất hạnh đến với cả hai…
Yêu một người là khi bạn nhận ra rằng mỗi ngày, người ấy sẽ cho bạn nhiều điều mới lạ hơn. Người đó sẽ mỉm cười với bạn bằng nụ cười chân thật, nói với bạn bằng giọng nói ngọt ngào, nhìn bạn bằng ánh mắt trìu mến và chăm sóc bạn bằng những cử chỉ gần gũi, yêu thương…
SHARE

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here