Anh sẽ trở về (p2)

0
476

Nó dần tin rằng, Quang đã quên nó, quên đi một cô gái bướng bỉnh, ngốc nghếch, yếu đuổi, và bệnh tật như nó để đi tìm một cuộc sống yên lành, một tình yêu không đau khổ như tình của anh và nó… Trách ai giờ đây ?

Một ngày đông gió rét, sau giờ tan trường nó vội chạy đến nhà Quang vì hay tin anh ấy bị cảm lạnh. Đi được nửa đoạn đường, bỗng đôi mắt đó nhòa đi, không còn thấy gì nữa, nó cố bước thêm vài bước nữa, nhưng rồi đầu nó như quay cuồng… rồi nó ngất xỉu. Cùng lúc đó, may mắn đã có một người quen ngang qua đường và đưa nó vào bệnh viện. Nó không biết chuyện gì đã xảy, vừa tỉnh dậy, nó đã thấy mình nằm trong bệnh viện, và một ai đó với đôi bàn tay ấm áp nắm chặt lấy tay nó, nó nhìn qua, không ai khác – đó chính là Quang. Anh nhìn nó với đôi mắt trìu mến, rồi mỉm cười với nó… Anh ấy lo lắng, chăm sóc chu đáo cho nó, rồi bước ra ngoài để nhận kết quả kiểm tra tình trạng sức khỏe của nó…
Một lần nữa, nỗi đau lại đến với anh… khi nghe bác sĩ nói rằng vụ tai nạn giao thông về một năm trước, đã để lại di chứng cho nó, ngay bây giờ đây nó cần phải phẫu thuật đôi mắt của mình, không thì sẽ không giữ được tính mạng của nó được lâu, nhưng kết quả đem lại sau cuộc phẫu thuật, sẽ chỉ 50:50… vậy có nghĩa là, hoặc cuộc phẫu thuật thành công và nó sẽ sống, hoặc là cuộc phẫu thuật không thành công và nó sẽ…
Quang dường như suy sụp, anh trở về phòng bệnh của nó, cố giấu đi nỗi đau đớn và hoang mang trong đôi mắt của mình, anh mỉm cười với nó, lại là cái nụ cười lúc nảy, nhưng dường như, nụ cười ấy có một nét gì khác trước nhiều lắm, nó nhận ra một điều không hay đến với Quang qua đôi mắt không bao giờ giấu được cảm xúc của anh. Nó cố gặng hỏi, nhưng anh ấy không chịu nói, cái tính bướng bỉnh của nó không chịu thua trước sự im lặng của anh. Nó cứ hỏi mãi, hỏi mãi… nhưng anh vẫn nhất quyết không cho nó biết, bởi anh lo lắng, nó sẽ không chịu nổi cú sốc này – nỗi ám ảnh luôn theo nó suốt 1 năm nay, đã lặp lại… rồi sẽ càng làm cho tình trạng sức khỏe nó xấu đi…
Nhưng dù sao thì… nó cũng cần phải biết để chuẩn bị một tinh thần và tâm thế vững chắc cho cuộc phẫu thuật này… Quang sẽ chọn một thời điểm thích hợp nhất để nói với nó, nhưng đó chưa phải là lúc này… Quang cần một thời gian để suy nghĩ thật kỹ về việc này, anh cần phải tìm ra một người có thể hiến đôi mắt cho nó, trước khi nói cho nó biết… để nó có thể sống được quãng đời còn lại, được hưởng một hạnh phúc trọn vẹn của cuộc sống, không còn phải âu lo, vướng bận điều gì nữa…
Rồi biểu chiều hôm ấy, Quang đã lấy hết can đảm để đến gần bên nó mà nói hết mọi chuyện, nó phản ứng dữ dội, bởi mọi chuyện đã đến với nó quá đột ngột… nó không tin vào những gì mà Quang nói, và cũng không tin vào những gì mà nó nghe được… Nó lặng đi một hồi lâu, và trả lời Quang, nó không muốn… nó không muốn mất đi đôi mắt của mình, nó chấp sống quãng đời ngắn ngủi còn lại để giữ được đôi mắt này, còn chuyện đánh đổi đôi mắt của nó, thì không bao giờ!… Quang thì không muốn như thế, cả hai đã cãi nhau rất lâu,… suy nghĩ là thế, chứ lòng nó thật không muốn anh phải đau đớn vì nó… Nó lặng im,… nhìn ra khung cửa sổ với những chiếc lá bay bay rồi rơi xuống nhẹ nhàng theo gió…
Nó nhìn thẳng vào đôi mắt buồn của Quang, bỗng nước mắt nó rơi xuống, nó mỉm cười với anh, rồi thay đổi quyết định của mình – Nó đã đồng ý, nó sẽ vì Quang mà tin vào cuộc phẫu thuật định mệnh này. Nhưng ai sẽ là người hiến đôi mắt cho nó đây ? Điều đó mới thực sự quan trọng để quyết định sinh mạng của nó…
Anh sẽ trở về (p2)
Ngày hôm sau, khi nó giật mình tỉnh dậy sau giấc ngủ đầy thấp thỏm, lo lắng. Nó bàng hoàng thét lên, nó không còn thấy gì, trong mắt nó chỉ toàn là một màu đen, không một màu sắc, không một ánh sáng nhỏ nhoi nào tồn tại trong đôi mắt của nó nữa. Quang vội đến ôm chặt nó vào lòng, đôi vòng tay ấm áp của anh cũng phần nào xoa dịu được cú sốc của nó… Nó phải dần quen và tập sống chung với cái thế giới vô sắc, vô hình này cho đến khi nào tìm ra được người có thể cho nó đôi mắt…
Ngày hôm sau, Quang đưa nó đến bệnh viện vì đã tìm được người có thể cho nó đôi mắt, đây là một tin hết sức may mắn dành cho nó, nó vui lắm,… Nhưng đối với Quang, dường như có một điều gì đó khó có thể nhìn được, khó có thể biết, và khó có thể diễn tả được…
Cuối cùng thì cái khoảnh khắc đó cũng đến, cái khoảnh khắc nó đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, giữa ranh giới của niềm vui và sự đau đớn. Trong lúc nó đang hoang mang lo sợ, bỗng Quang nắm chặt lấy bàn tay nó, anh mỉm cười nhẹ nhàng và nói “Cố lên em nhé..!”. Vừa dứt lời, giường của nó nằm từ từ được đẩy vào phòng phẫu thuật, đôi bàn của Quang và nó dần xa nhau, nó cố với nhưng không được vì cánh cửa đã đóng lại… Đèn được bật lên, đôi mắt chứa đầy nỗi lo sợ của nó, từ từ nhắm lại, và rồi chìm sâu vào một giấc ngủ dài, không còn cảm giác gì nữa…
Ba tiếng đồng hồ trôi qua nặng nề trong sự chờ đợi, không biết nó sẽ ra sao đây, nhỡ… cuộc phẫu thuật không thành công thì sao ? Không không ! Nhất định sẽ thành công, sẽ thành công mà, nó sẽ sống và hạnh phúc bên người nó yêu của khoảng thời gian còn lại của cuộc đời… Mọi điều tốt lành sẽ đến với nó mà…
Kia, kia rồi… thế là cánh cửa lạnh lùng cũng mở ra, cuộc phẫu thuật kết thúc, nhưng phải chờ xem kết quả thế nào đã, không biết là nó đã nhìn thấy lại được chưa… Từng ngày trôi qua, nó phải chờ đợi, chờ đợi và chờ đợi…
Thời gian trôi qua, cuối cùng thì cái ngày nó chờ đợi cũng đến… Nó được tháo băng ra, mà trong lòng cứ thấp thỏm, lo sợ… Niềm tin đặt hết vào sự chờ đợi đã không phụ lòng nó, nó đã nhìn thấy, nó vui sướng không tả nổi, một niềm vui bất tận, khiến nó xúc động rơi nước mắt…
Nhưng sao không thấy Quang nữa… Đúng rồi ! Từ khi sau cơn phẫu thuật của nó, thì Quang lại biệt tâm, biệt tích… Nó nhận được một lá thư mà Quang nhờ một người bạn gửi cho nó. Trong thư Quang viết…
“Ngốc ạ! Khi em đọc được những dòng chữ này của anh, anh rất vui vì em đã bình phục trở lại, vậy là từ nay em có thể sống một cuộc sống yên vui, hạnh phúc rồi. À, chắc em đang tò mò và lo lắng cho anh lắm có đúng không? Anh đoán là em đang rất muốn biết anh đang làm gì, ở đâu. Nhưng em yên tâm, anh chỉ đi sang Mĩ một thời gian để thăm ông của anh ở bên ấy sống thế nào thôi, có lẽ sẽ lâu lắm anh mới về. Anh xin lỗi em vì chuyến đi đột ngột này, nhưng em đừng quá lo lắng mà ảnh hưởng đến sức khỏe. Từ nay không có anh bên cạnh, chăm sóc và lo lắng cho em nữa, em phải tự lo cho bản thân mình đó có biết không! Phải sống cho thật tốt có biết không và được buồn đâu nhé ! Anh hứa với em… một ngày nào đó, anh sẽ trở về…!”
Nó đọc xong lá thư mà nỗi buồn dâng kín lòng… Nó có cảm giác không hay với những dòng chữ mà Quang viết để lại cho nó… Chỉ là về Mĩ thăm ông, sao anh lại viết cứ như là sẽ không bao giờ được gặp lại nhau nữa … – Nỗi hoài nghi đó cứ tồn tại trong tâm trí của nó, nó bồn chồn, lo lắng, nó tìm mọi cách để liên lạc cho Quang nhưng không được ! Nó định thần lại và tự an ủi với lòng mình “Anh ấy chỉ sang Mỹ thăm ông thôi mà, mày suy nghĩ nhiều quá rồi đó!”. Mỗi ngày, nó tự an ủi mình như thế, nó luôn tin tưởng Quang và đặt hết niềm tin vào lời hứa rằng “anh sẽ trở về…”.
Anh sẽ trở về (p2)
Thấm thoắt một năm trôi qua, đã có biết bao đổi thay xung quanh cuộc sống của nó, tất cả đều thay đổi…Thời gian thay đổi. Cảnh vật thay đổi. Con người thay đổi. Và phải chăng Quang cũng đã thay đổi? Chỉ còn mình nó, chỉ có nó là không thay đổi, nó vẫn đợi chờ Quang trong niềm tin xuất phát từ lý trí, và từ một tình yêu mãnh liệt… Nhưng sao anh ấy vẫn chưa trở về, đã một năm trời anh và nó mất liên lạc với nhau. Không biết bên đó anh sống ra sao, hay anh đã quên nó, mà đi với một cô gái khác, xinh đẹp hơn nó ? tài giỏi hơn nó? – Rất có thể là như thế… Biết đâu Quang đã thay đổi với một cuộc sống đổi thay?
Rồi thời gian cũng làm nhạt nhòa đi lý trí của nó, sự kiễn nhẫn chờ đợi giờ đây cũng vượt quá giới hạn… Nó dần tin rằng, Quang đã quên nó, quên đi một cô gái bướng bỉnh, ngốc nghếch, yếu đuổi, và bệnh tật như nó để đi tìm một cuộc sống yên lành, một tình yêu không đau khổ như tình của anh và nó… Trách ai giờ đây ? Nó muốn trách anh những không nỡ, có lẽ tình yêu nó dành cho anh vẫn còn quá nhiều… Cái nỗi buồn đó, cái cảm giác đó,… Làm nó hụt hẫng và đau đớn vô cùng…
Ngày hôm nay, cái ngày mà vào một năm trước nó phẫu thuật đôi mắt để đỏi lấy mạng sống của mình, nó cứ mãi sống trong ký ức với nỗi đau mãi không thoát ra được. Đột nhiên nó nhận được một cú điện thoại từ một người bạn thân, người bạn ấy muốn đưa nó đến một nơi, nghe đâu đó là một thảo nguyên rất đẹp… Nó nhận lời, và đi cùng người bạn đó, biết đâu điều này sẽ giúp nó thư giãn và phần nào vơi bớt đi sự đau buồn cứ mãi vây kín lòng. Đây cũng là người bạn thân của Quang, anh ta dắt nó đến một thảo nguyên rộng lớn, ở đây khung cảnh thật tuyệt vời, màu xanh biếc của cỏ hòa quyện với màu xanh thẳm của bàu trời vừa cao vừa vừa mênh mông kia, thêm vào đó là những cơn gió nhẹ nhàng thỏi bay mái tóc mây…
Thưởng thức vẻ đẹp thiên nhiên thế là đủ, anh ta lại dắt nó đến một vùng khác trên thảo nguyên, anh ta bảo nó với vẻ buồn miên man:
– Em hãy hứa với tôi rằng phải bình tĩnh khi thấy cái này nhé!
Nó ngỡ ngàng không biết là chuyện gì mà anh ta lại nói với vẻ buồn rầu như thế, nó hỏi ngược lại:
– Em không hiểu anh nói gì cả ?
Anh ta trả lời:
– Em nhìn sang phải đi…Nó nhìn sang… Bỗng nó đứng sựng lại, không tin vào mắt mình nữa, nó bàng hoàng sửng sốt khi thấy một ngôi mộ,
nhưng điều làm tim nó như vỡ ra trăm mảnh lại là hình Quang – người nó yêu trên ngôi mộ đó! Nó lạnh người, lúc này khóe mắt của nó đã ứa ra những giọt lệ cay đắng … Nó nhìn sang người bạn…
– Anh ấy đã hy sinh tính mạng mình, để cho em đôi mắt, anh ấy không thể ngồi nhìn em từng giây từng phút trong đau đớn với một cuộc sống vô hình, vô sắc… Anh ấy không cho tôi nói với em điều này, vì sợ con người yếu đuối của em không chịu được và em bi quan với cuộc sống. Cho đến tận bây giờ… Khi em có thể nghĩ rằng, Quang thay đổi để đi theo cuộc sống mới, thì tôi đã yên tâm mà cho em biết sự thật này… – Anh ta nói với nó, khóe mắt anh ta đã đỏ lên, rồi quay mặt đi để giấu những giọt lệ trước mặt người bạn đã khuất của mình …
Thế giới quanh nó dường như sụp đổ, nó khóc cho người chỉ biết sống vì nó… Khung cảnh bây giờ không đẹp như lúc trước nữa, từng cơn gió gào thét, từng hạt nắng cũng tắt… những hàng cây cũng xác xơ cuốn trôi bởi cơn đau này, tim nó thắt lại, nó dường như không thở được nữa, mình nó bơ vơ nặng lê đôi chân tới gần mộ của Quang, anh ấy đã mất 1 năm trời, mà nó không hay, không biết. Nó tự trách bản thân mình, cảm giác đau đớn của nó lúc này như chết lặng đi, nước mắt nó tuôn trào dưới thảm cỏ xanh… nơi Quang cứ nằm đó, mãi một năm trời, không trở về với nó… Anh đi, mà để lại câu hứa ngày nào nó luôn ấp ủ, hy vọng – rằng “Anh sẽ trở về”…
Những khoảnh khắc tình yêu thật đẹp và diệu kỳ. Có những giọt nước mắt, có những nụ cười, có những nỗi đau và niềm hạnh phúc. Những ai đã từng bị tổn thương, hãy cố gắng vượt qua nỗi đau để có được 1 hạnh phúc thật sự.
Hạnh phúc sẽ mỉm cười với bạn khi bạn sống hết lòng bằng cả con tim.
Những ai đang yêu hãy luôn yêu thương nhau và trân trọng từng giây phút khi bạn ở bên nhau để rồi bạn sẽ có 1 hạnh phúc thật trọn vẹn. Những ai chưa yêu và sẽ yêu hãy chờ đợi vì tình yêu sẽ gõ cửa trái tim của bạn đúng thời điểm.
SHARE

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here