Ngã rẽ hạnh phúc (p2)

0
436

Có những thứ hạnh phúc mà mất đi ta mới biết hối tiếc nhưng 2 chữ “hối tiếc” ấy không thể đem hạnh phúc trở về. Đừng để khi đánh mất rồi mới ước “giá như mà…” thời gian trôi qua rồi sẽ chẳng bao giờ trở lại nữa đâu, những gì ta đánh mất sẽ chẳng thể lấy lại được…Những ai đang có hạnh phúc thì hãy cảm nhận và trân trọng nó. Vì có những người mong mỏi hạnh phúc nhưng dường như nó quá xa vời!

Hai tháng sau…
Cô dường như đã quen với cuộc sống không có anh. Cũng may có gia đình ở bên cạnh, cô thấy phần nào bớt cô đơn. Đôi khi trên đường, cô cảm giác có đôi mắt đang dõi theo mình, cô biết đó là anh. Những lúc ấy cô thầm xót xa cho mình, cho anh. Vì lẽ gì mà cô và anh lại có kết thúc như thế này? Giá như sau khi chia tay, anh sống vui vẻ bên người mới thì cô đã không đau như vậy. Giờ cô chẳng thấy cảm giác ghen tuông dằn vặt mình. Không phải vì đã hết yêu anh, mà vì vẫn còn yêu anh rất nhiều nên mỗi khi nhớ tới vẻ mặt ưu thương của anh cô lại thấy xót xa.
Cô lao vào công việc, ngoài gia đình thì công việc là điều cô bận tâm nhất. Cô xác định cả đời mình sẽ ở vậy. Vì thế cần phấn đấu sự nghiệp vững vàng, cô sẽ xin một đứa con nuôi và chăm sóc nó thật tốt. Suy nghĩ đó làm cuộc sống của cô vui hơn, có ý nghĩa hơn. Chắc vì làm việc mà dạo này cô gầy và xanh xao. Mẹ làm đủ món tẩm bổ cho con gái nhưng cô không ăn được mấy. Đôi lần mẹ giục cô đi khám bệnh xem có bị suy nhược cơ thể không nhưng cô lần lữa mãi chẳng chịu đi. Cô biết mình chẳng làm sao cả, chỉ là thời gian vừa rồi quá mệt mỏi nên mới vậy. Giờ mọi chuyện kết thúc rồi, ít bữa nữa ăn ngủ tốt lại sức ngay mà.
Hôm nay cô về sớm hơn mọi ngày. Cái cảm giác nôn nao như bị cảm nắng làm cô khó chịu nên xin phép nghỉ sớm. Về đến nhà cô nằm bệt trên giường. Mẹ lo lắng pha cho cô cốc nước cam nhưng vừa đưa vào miệng cô ói ra hết. Nằm trên giường cô lại nhớ đến anh. Ngày trước khi cô bị mệt, anh cũng hay pha nước cam rồi bón từng thìa cho cô uống. Giờ thì cũng là nước cam, nhưng là mẹ pha, và cô không thể uống được vì quá mệt. Cô khóc rồi nằm thiếp đi lúc nào không hay. Mãi đến khi có người khẽ lay lay cô mới giật mình tỉnh giấc: “Mẹ, bây giờ là mấy giờ rồi ạ, con ngủ quên mất”.
Ngã rẽ hạnh phúc (p2)

8 giờ tối rồi. Con ngủ hơn 4 tiếng rồi đấy. Dậy rửa mặt thay đồ đi rồi ăn cháo. Mẹ hầm cháo cho con này”. Mẹ dịu dàng nâng người cô dậy. “Vâng, con cũng thấy đói bụng rồi”. Cô nũng nịu cười với mẹ rồi với tay mở nắp tô cháo ra. Mùi cháo làm bụng cô lộn lạo, không phải cảm giác đói mà là cảm giác muốn ói. Cô bịt mồm chạy vội vào nhà tắm và ói ra toàn nước. Mẹ cô thấy vậy cũng chạy vào theo, đỡ cô ngồi xuống rồi lấy nước cho cô xúc miệng
Mẹ, mẹ nấu cháo với gì vậy, sao con ngửi mùi này ghê cổ quá” – Cô nhăn nhó đón cốc nước từ mẹ. Cái mùi từ tô cháo vẫn làm cô ngây ngấy. “Mẹ nấu cháo tim cật con vẫn thích ăn mà. Tim họ mới mổ lợn lúc chiều vẫn tươi ngon lắm” – Mẹ cô ngửi tô cháo. Bà thấy tô cháo rất thơm, có mùi gì khiến cô ghê cổ đâu nhỉ. Một ý nghĩ thoáng vụt lên trong đầu bà, hay là… Đúng rồi, biểu hiện của cô giống hệt lúc bà mang thai mấy đứa con. Có lẽ nào…. Nét mặt bà thoáng vui mừng: “Tháng này con đã có chưa?”. “Có gì ạ?… À, hình như chưa ạ”. Cô chợt nhìn vẻ mặt vui mừng của mẹ rồi nhớ đến tháng này mình chưa có, mà tháng trước mình cũng không có. Vì chuyện kia mà cô cũng chẳng để ý đến chuyện này. Giờ ngẫm lại, thì những biểu hiện của cô cũng giống lần mang thai trước lắm. Có lẽ nào cô đã có thai? Không chần chừ thêm, cô chạy ra đầu phố mua que thử. Nếu đúng như cô có thai thì ông trời thực sự vẫn còn thương cô.
Nhìn hai vạch hồng đậm trên chiếc que thử mà cô nhảy lên sung sướng. Cô ôm chầm lấy mẹ, khóc khóc cười cười: “Mẹ ơi, con có thai rồi. Con mừng quá mẹ ơi, vậy là con con nó đến với con rồi”.
Mẹ khẽ vỗ nhè nhẹ lên vai cô: “Sắp làm mẹ rồi còn như trẻ con. Mà con đừng có nhảy lên như thế. Mấy tháng đầu này phải biết giữ gìn nghe chưa. Để mai mẹ đưa con đi khám”.
Cả đêm đó cô nằm thì thầm với đứa bé trong bụng. Đêm đó cô cầm điện thoại, bấm số của anh đến mấy chục lần rồi lại xóa đi. Đêm đó cô có giấc ngủ ngon kể từ mấy năm nay rồi.
Nghe bác sĩ nói em bé được gần 3 tháng và phát triển rất khỏe mạnh làm cô bật khóc. Cuối cùng thì ông trời cũng thương cô, cho cô một niềm an ủi lớn nhất cuộc đời.
Ngã rẽ hạnh phúc (p2)
Cốc, cốc, cốc”. Tiếng gõ cửa làm cô giật mình. Cứ nghĩ là mẹ nên cô vọng ra: “Mẹ vào đi ạ”.
Cô vẫn cắm cúi viết nhật kí cho con yêu, cô muốn sau này con ra đời sẽ biết được mẹ nó hạnh phúc như thế nào khi có nó. Mãi lúc sau vẫn thấy im lặng, cô vừa cười vừa quay đầu ra phía cửa: “Sao hôm nay bà ngoại tiết kiệm lời nói thế?”. Nụ cười của cô sững lại khi bắt gặp cái nhìn trầm ấm của anh.
Là anh sao? Sao anh vào được đây?
Ừ, anh đây. Là mẹ cho anh vào”. Mẹ cô thỉnh thoảng vẫn thấy anh quanh quẩn ở cổng nhà, nhìn lên phòng cô. Bà biết anh vẫn còn yêu cô, cô cũng rất yêu anh. Giờ cô lại có thai rồi, còn điều gì để ngăn cản hai người làm lành.
Mẹ nói chúng mình có con rồi, có thật không em? Anh sắp được làm bố rồi phải không em?” – Anh hỏi cô với vẻ mặt háo hức mong chờ.
Ai bảo con của anh chứ, con của em thôi” – Cô vẫn còn giận hờn anh. Đâu dễ dàng nói làm lành là làm lành nhanh như vậy. Mặc dù trong thâm tâm cô, cô rất yêu và nhớ anh. Nhưng lời đã nói ra rồi, đơn ly hôn cũng đã viết rồi. Làm sao chỉ vì đứa con xuất hiện mà lại như không có chuyện gì. “Vợ vẫn giận anh à? Vợ giận anh cũng được, nhưng không được buồn nghe chưa. Sẽ ảnh hưởng đến con đấy”. Anh lại gần ôm lấy cô, mặc kệ cô phản kháng, giãy dụa.
Anh làm trò gì thế, buông em ra. Ai là vợ anh chứ, em kí đơn ly hôn rồi. Giờ chúng ta không còn quan hệ gì nữa”. – Cô cố thoát ra vòng tay anh, nhưng càng cố anh lại càng ôm cô chặt hơn.
Anh chưa kí, anh cũng chưa bao giờ từng nói là ly hôn. Đó là lúc em nóng giận em nói vậy, anh không coi đó là lời thật lòng. Vả lại, mẹ bảo em rất hay nhớ anh và khóc nhè. Còn nói không làm vợ anh nữa không?” “Anh…”. Cô chưa kịp nói gì nữa thì đã bị anh chặn đứng bằng một nụ hôn. Nụ hôn có giận hờn, có nước mắt của cô, có sự hối lỗi của anh, và cả hạnh phúc vì đứa con chưa chào đời.
Rất lâu sau anh buông cô ra, nhìn cô chân thành: “Về nhà với anh nhé. Gái lớn đi lấy chồng rồi, vẫn về nhà nhõng nhẽo mẹ sao được. Em không thương mẹ à, mẹ lớn tuổi rồi mà còn phải chăm sóc em đấy. Về nhà để anh chuộc lỗi với mẹ con em nhé”.
Cô nhìn anh không nói được gì. Cô ngượng ngùng nghĩ đến mẹ vẫn phải chăm sóc mình, nhìn người đàn ông yêu thương suốt bao năm qua đang chờ đợi cô một cái gật đầu. Và ngay cả trái tim cô, nó cũng đang gào thét với cô rằng: “Đồng ý quay về đi, mấy tháng qua tôi đau khổ với cô lắm rồi”. Cô gật đầu nhè nhẹ với anh, cô lấy tay lau những giọt nước mắt đang lăn dài trên má, miệng chu lên: “Rồi anh sẽ biết tay em, cứ chờ xem”. Anh ôm cô cười hạnh phúc. Vậy là cuối cùng hạnh phúc thực sự đã đến với anh và cô. Con đường duyên nợ của họ tưởng chừng đã kết thúc, hóa ra đấy mới là bắt đầu ở một khúc cua khác. Anh tin con đường đó sẽ kéo dài mãi mãi, đến hết cuộc đời của họ.
Hạnh phúc đẹp như viên đá pha lê vì thế đừng để viên đá pha lê ấy vỡ bạn nhé lúc đó người tổn thương không ai khác chính là bạn. Chúc những ai đang yêu, sẽ yêu và đã yêu sẽ luôn viên mãn với hạnh phúc mình đang có.
SHARE

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here