Tháng 5, mùa phượng đang về

0
244

Kỷ niệm cùng người rồi cũng thành một ngăn trong ký ức, ngủ yên. Chỉ mỗi khi tháng 5 – mùa hoa phượng về lại khẽ làm ta nhói lòng. Một mùa phượng nữa lại về và tôi biết, cũng như bao mùa phượng khác, mùa hoa đến rồi đi, sẽ để lại trong lòng người nhiều kỷ niệm tiếc nuối. Hơn thế, mùa phượng vĩ còn gợi lại trong lòng những ai đã, đang và sẽ đi qua thời học sinh, sinh viên những ký ức dịu dàng, da diết.Tháng 5, mùa phượng về cũng là khi mùa thi tới, mùa gấp rút ôn bài vở cho kỳ thi của bao thế hệ học sinh. Là chút lo lắng đọng trong ánh mắt của các cô cậu học trò cuối cấp về tương lai, về những kỳ thi bước ngoặt trong đời.Giấu chút buồn sâu trong đáy mắt, là vương vấn cho những yêu thương ấp ủ chẳng dám thành lời: “Rung cảm lắm nhưng nào đâu dám nói”, dù biết rồi đây ta và người rồi sẽ chẳng còn gặp lại nhau nữa. Thứ tình cảm trong veo không đầu, không cuối ấy cứ thế mãi chẳng nên lời.Cánh phượng man mác buồn, những lá thư cứ mãi giấu trong hộc bàn rồi cũng chìm dần vào ký ức, để bất chợt một ngày kia nhận ra sắc hoa đỏ đã về, lòng người chợt bồi hồi, xuyến xao.hoa-phuong-19-125196-136879714-1254-8601Tháng 5, mùa hoa phượng gắn liền với mùa yêu đầu. Tháng 5, mùa hè sinh viên. Phượng về báo hiệu một mùa hè sinh viên đã đến. Chẳng còn bố mẹ bên cạnh quan tâm như ngày bé nữa, bản thân ta tự biết phải chăm sóc cho mình, học hành và những dự định sau khi ra trường, là những công việc làm thêm để kiếm chút học phí cho đầu năm sau, là những ước mơ tốt nghiệp đại học với một công việc ổn định…Ta còn nhớ như in mùa hè sinh viên năm đầu, loay hoay một mình nơi thành phố xa lạ, quay cuồng trong những chồng bài vở cao ngất ngưởng, đôi khi thả hồn mình vào một góc phượng của khuôn viên đại học mà thấy lòng chợt bâng khuâng. Ta sẽ còn bao nhiêu mùa thi như này nữa? Rồi mùa ấy cũng qua, những mùa hè sinh viên sau ta không còn mơ mộng nhiều nữa, cuộc sống cứ thế tiếp diễn. Ta cũng chẳng thể quên nổi kỷ niệm cùng những đứa bạn đã cùng nhau đi qua khó khăn.Là những ngày sống trong túng thiếu, chỉ có thể ăn mì cầm hơi mà mấy đứa cư nhường nhau mãi, để rồi lại nhìn nhau thở dài vì cái cảnh túng thiếu. Chúng ta tự nhủ rồi sẽ sớm qua thôi cái giai đoạn này, lại chăm chỉ cặm cụi với sách vở, hy vọng về một tương lai sáng lạn hơn. Ra trường rồi đi làm, mỗi mùa phượng về, đọng lại trong ta là những kỷ niệm của thời sinh viên, nhớ đến quay quắt và thấy thương nhau đến lạ.Tháng 5, mùa hoa phượng gắn liền với mùa yêu đầu. Ta gặp người vào mùa hoa ấy, nụ cười ngập nắng ấy, ánh mắt ấy làm ta xao xuyến mãi. Chùm hoa đỏ người tặng, ta mang về đặt lên bàn học, rồi xót xa khi qua mỗi ngày sắc hoa nhợt nhạt và héo úa.Lòng ta chợt linh cảm,thấy lo sợ về những thứ đẹp nhưng chẳng tồn tại lâu dài. Như ta lo sợ, mùa hoa sau người rời xa ta. Để ta chơi vơi trong nỗi đau tình đầu, ta như người đi giữa những cơn say dài, cứ mãi mơ về một hạnh phúc nhỏ bé bên người nhưng biết sẽ chẳng bao giờ thành sự thật, vì người đã xa ta, mãi mãi.Trái tim rỉ máu, qua những mùa hoa ấy ta trở nên mạnh mẽ và trưởng thành hơn rất nhiều. Kỷ niệm cùng người rồi cũng thành một ngăn trong ký ức, ngủ yên, chỉ mỗi khi tháng 5 – mùa hoa phượng về lại khẽ làm ta nhói lòng.Tháng 5 mùa phượng, sắc hao đỏ ấy đến và đi. Mùa ấy để lại trong lòng mỗi người nhiều da diết khôn nguôi, những buồn vui tiếc nuối và ký ức đẹp đẽ của một thời. Thời gian vẫn cứ trôi, bình thản đến không ngờ, cứ cuốn tất cả kỷ niệm vào một nơi gọi là quá khứ. Nhưng mỗi mùa phượng đến, sắc hoa ấy như đốt cháy ta, thôi thúc ta tìm về những ngày xưa. Giữa cuộc sống bộn bề, ta sẽ nhủ lòng, mình sẽ sống tốt hơn cho những gì đã qua.PhucVT

View the Original article

SHARE

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here