Đơn xin nghỉ việc của nhân viên ngân hàng gây sốt cộng đồng

0
1400

Người phụ nữ chia sẻ áp lực vì “điệp khúc huy động, cho vay quay cuồng
trong bộ não; trăm cuộc họp không hoàn thành, không làm được”…

1-7920-1446775629

Ngày 4/11, trên mạng xã hội xuất hiện lá đơn xin nghỉ việc cùng dòng tâm sự lý do quyết định xin nghỉ làm giao dịch viên của một ngân hàng lớn sau 7 năm gắn bó, của một phụ nữ ở Cẩm Phả (Quảng Ninh).
Trên trang cá nhân, chị chia sẻ rằng công việc trong ngành ngân hàng từng là niềm tự hào của mẹ chị và các con. Suốt 7 năm công tác trong ngành, chị luôn hoàn thành công việc được giao cũng như rất yêu công việc của mình. Tuy nhiên, công việc ngày càng áp lực, niềm vui đi làm không còn nữa. Mỗi ngày chị đều cảm thấy nặng nề.

Trong đơn gửi Ban giám đốc ngân hàng, chị viết: “Vậy mà giờ đây mỗi
sáng điệp khúc huy động, cho vay quay cuồng trong bộ não vốn đã quá đầy
cho bất hạnh, lo toan, chỉ tiêu gì mà hàng ngày, hàng tuần vậy hả
trời?.. Và rồi lại điệp khúc trăm cuộc họp không hoàn thành, không làm
được, vân vân và vân vân…”.
Ngay sau khi được đăng tải, dòng status này đã nhận hàng nghìn lượt quan
tâm, bình luận của cộng đồng. Nhiều người  ngạc nhiên, cho rằng bỏ việc
như vậy thật là khó hiểu vì lương ngân hàng khá cao. Bên cạnh đó có
những ý kiến đồng cảm với nỗi niềm của phụ nữ khi vừa phải đảm đang việc
nhà, vừa phải đảm bảo công việc cơ quan. Số khác lại cho rằng công việc
nào cũng có áp lực riêng, nếu không thích hợp thì xin nghỉ là chuyện
thường tình.

Nguyên văn dòng tâm sự của chị đầy tâm trạng của chị:

“Mỗi sáng ngủ dậy nghĩ đi làm thấy gai
lạnh, 7 năm gắn bó với ngân hàng tôi luôn yêu thích công việc mình làm,
mỗi thứ bảy là lại thấy buồn vì phải xa công việc xa đồng nghiệp. 7 năm
bên mọi người từ trưởng phòng đến bảo vệ, mọi người luôn yêu thương đoàn
kết, dù có gì sai xót hay khúc mắc trưởng phòng luôn nhẹ nhàng khuyên
nhủ và cùng nhau khắc phục.

Tôi còn nhớ có những cuộc họp lặng lẽ rơi nước mắt vì những lời
trưởng phòng nói về khuyết điểm của mình mà cảm giác như chính lương tâm
mình nói vậy… cảm giác… Ôi, cái cảm giác lúc đó thấy có nghị lực vô
cùng để sửa sai và thấy sao mình lại ngu ngốc và phụ những tình cảm mọi
người dành cho vậy, khi đó không cần một hình thức xử phạt nào không cần
một câu cáu gắt nặng lời nào mà tôi lại sửa đổi làm tốt đến như vậy…
Vì sao? Thế mới biết cái tâm trạng, cái niềm tin, cái tình người với
người nó quan trọng đến nhường nào!

7 năm bên mọi người, vui buồn sướng khổ luôn sẻ chia tâm sự, cuộc
sống của tôi xa quê xa người thân xa bố mẹ bên mình chỉ có các bạn đồng
nghiệp. Đôi lúc nỗi đau trong tôi người nhà chẳng ai hay nhưng các bạn
đồng nghiệp luôn là người tôi san sẻ nhiều nhất. Mỗi khi có khó khăn khổ
đau vô định người tôi gọi đầu tiên lại là Hữu Thắng hay Hào… và có lẽ
nếu không có đồng nghiệp tôi chẳng thể vượt qua 7 năm đau thương và mất
mát, 7 năm chưa một lần trong chúng tôi có sự ghen đua hay ghét bỏ…

Chẳng hiểu đó là do tâm mỗi người hay do trưởng phòng luôn an ủi động
viên cùng nhau cố gắng hoàn thành công việc… Vậy mà tất cả cũng qua
đi một cách trọn vẹn trong niềm vui niềm hăng say công việc của mọi
người… thật ngọt ngào và hạnh phúc.

7 năm đã có rất nhiều lần tôi muốn trốn chạy khỏi mảnh đất đầy đau
thương và nước mắt này, nhưng chính nơi đây cái quyết định nhất khiến
tôi không ra đi lại chính là trưởng phòng và các bạn đồng nghiệp của tôi
nhưng giờ đây tất cả đã chấm hết khi tôi quyết định hạ bút viết đơn xin
nghỉ việc.

Con gái hỏi: Mẹ nghỉ mẹ làm gì? Ơ, thế
mẹ có tiền để con đóng học không và cả em Ếch nữa??? Ừ nhỉ, lấy gì mà
nuôi các con đây?. Sợ lắm cái cảm giác lục tung trong ví không có nổi
10k ăn sáng. Sợ lắm cái cảm giác các con xin tiền mua đồ dùng học tập mẹ
lắc đầu bất lực… Nhưng…

Trong đau thương và mất mát của mình, tôi hiểu sâu sắc đời người tiền
và địa vị không phải là tất cả. Chứng kiến cảnh mẹ ra đi, anh lâm bệnh
nặng cũng ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, bố tai biến, người nhà tai nạn
cả gia đình… tất cả tôi hiểu có ý nghĩa gì đâu khi con người phải
trải qua những điều đó. Và chợt hiểu bạn hay ai đi nữa bất hạnh sẽ đến
và gõ cửa khi nào…

Mỗi sáng thức dậy vội vã cho đứa lớn đi học, đứa bé ăn cháo để kịp
đến trường rồi lao xe như bay để đến cơ quan cho kịp giờ, một nắm xôi
hay chiếc bánh mỳ nuốt nghẹn trong góc kho cơ quan và đôi lúc trốn vào
nhà vệ sinh ăn vội vã… Các con chẳng hiểu được mẹ nó lại như vậy khi
khoác lên mình nuột nà bộ đồng phục ngân hàng đẹp như thế, rồi 18g lao
vội ra chợ mua vài thứ thức ăn ế ẩm dư thừa… Đến nhà trẻ con trai 3
tuổi nước mắt nước mũi giàn giụa: Sao mẹ đón Bảo lâu thế?. Cô trông con
khó chịu cáu gắt: Con em sốt và đi ngoài như thế mà giờ em mới đón ư?
Trả lời họ sao đây?… Vậy mà 7 năm dù như thế tôi vẫn thấy cuộc sống
thật tuyệt vời khi mình có được công việc mình yêu thích!

SHARE

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here