Những lời ám ảnh cuối cùng của ‘huyền thoại điện ảnh’ Audrey Hepburn

0
127

Linh cảm mình không còn sống được bao lâu, nữ diễn viên Audrey Hepburn đã viết cuốn hồi ký với nhan đề “Audrey Hepburn. Cuộc đời tự kể lại. Những lời tỏ tình”…

Đừng nên thờ ơ

Audrey Hepburn nữ diễn viên đã tạo nên những hình tượng bất hủ trong các bộ phim như “Kỳ nghỉ ở Roma”, “Bữa sáng ở nhà Tiffany”, “Quý bà xinh đẹp của tôi” sinh ngày 4/5/1929. Năm 1988 bà được UNESCO cử làm đại sứ thiện chí và đã hoạt động tích cực ở những vùng dân cư khó khăn ở châu Phi, Nam Mỹ và châu Á. Bà đã dốc sức nhiều cho công việc này, nhưng mùa thu năm 1992 các bác sĩ phát hiện bà có khối u trong ruột. Linh cảm không còn sống được bao lâu, bà đã viết cuốn hồi ký nhan đề “Audrey Hepburn. Cuộc đời tự kể lại. Những lời tỏ tình”.

Những lời ám ảnh cuối cùng của huyền thoại điện ảnh Audrey Hepburn

Audrey Hepburn nữ diễn viên đã tạo nên những hình tượng bất hủ trong các bộ phim như “Kỳ nghỉ ở Roma”, “Bữa sáng ở nhà Tiffany”, “Quý bà xinh đẹp của tôi”

Những dòng cuối sách

“Tôi được hạnh phúc trong cuộc đời này, có thể vì thế mà Steven Allan Spielberg đã đề nghị tôi đóng vai thiên thần mang tên Audrey Hepburn trong bộ phim “Cuộc gặp gỡ” chăng? Đóng một thiên thần mang đúng tên mình… điều đó dường như không ai có được. Vậy mà tôi đã có. Tôi rất muốn tin rằng vai diễn cuối này của tôi trong cuộc đời trần thế không bị ngắt quãng về sau. Khi mọi người mất đi, họ biến đi đâu? Biết đâu bỗng nhiên sẽ lại có một thiên thần mang tên Audrey Hepburn?

Tôi đã mơ như vậy…

Chẳng bao lâu nữa là đến Giáng Sinh, kỳ Giáng Sinh cuối cùng trong cuộc đời trần thế của tôi. Nhân dịp này người thân và bạn bè của tôi đã hẹn tụ tập, tôi đã chuẩn bị quà tặng, lời chúc cho mọi người… Đó sẽ là Giáng Sinh hạnh phúc nhất của đời tôi.

Tôi hạnh phúc dù biết rằng mình sắp ra đi, tuy vậy tôi vẫn hạnh phúc, đơn giản là vì tôi đã đến cuộc đời này…

Tôi không muốn từ biệt bất kỳ ai bằng những lời ghi lại, tôi làm việc này ngay thực tế. Nhưng tôi muốn xin lỗi tất cả những người mà tôi đã không đáp ứng được một điều gì đấy – công việc, những quan hệ ấm áp, tình bạn… Nếu như tôi có làm ai đó khó chịu, không xứng với kỳ vọng, thì đó là ngoài ý muốn, tôi không bao giờ có ý xúc phạm hay phán xét ai. Tôi sinh ra và sống với một nhu cầu to lớn là dâng tặng tình yêu, đáng tiếc, điều này không phải bao giờ cũng làm được.

Người ta gọi tôi là người lý tưởng và lãng mạn. Cứ coi như thế đi, nhưng tôi tin chắc: dâng tặng tình yêu bao giờ cũng dễ dàng hơn, hãy làm điều đó, đừng phân vân nghĩ ngợi. Người đời bảo tình yêu là khoản sinh lợi nhất, càng đem cho nhiều càng nhận lại được nhiều.

Những lời ám ảnh cuối cùng của huyền thoại điện ảnh Audrey Hepburn

Vẻ đẹp thoát tục của Audrey Hepburn

Vấn đề không phải ở đó: tình yêu là khoản duy nhất – càng đem cho nhiều thì nó càng sinh ra nhiều hơn trong chính bạn.

Nếu ai cũng hiểu điều này thì cuộc sống nhẹ nhõm biết bao!

Tình yêu không phải bao giờ cũng sinh ra tình yêu đáp lại, mà thường lại bị đáp trả bằng hận thù và độc ác. Rất khó yêu được những kẻ thù ghét bạn, quá lắm thì cũng chỉ giữ một khoảng cách lịch sự và không đáp lại những đòn tấn công. Hãy biết chịu đựng, khi đó sự hận thù của người khác sẽ lặng xuống.

Tôi không kiềm chế với mọi người như nhau, nhưng tôi cố gắng làm thế. Mọi người có hàng nghìn lý do để không yêu tôi hoặc ghét tôi, không thể nào đòi hỏi được tất cả mọi người yêu mình như nhau. Tôi muốn xin lỗi những người mà tôi đã không để ý đến và yêu mến. Bây giờ thì không còn cơ hội để sửa lỗi nữa, chỉ còn biết ân hận mà thôi.

Tôi không phải là mẹ Tereza để dạy cách sống cho mọi người, bản thân tôi có không ít tội lỗi, nhưng khi đã đặt một chân vào cõi bên kia thì mọi điều sẽ hiện ra khác hơn, những tất bật lăng xăng hàng ngày lùi xuống sau, những điều khó hiểu trở nên đơn giản và rõ ràng. Tiếc là điều này được hiểu ra lúc cuối đời, chứ không phải khi đầu đời… Có lẽ cần phải sống đã, phải có kinh nghiệm sống đã thì hiểu biết này mới hiện ra. Những con đường của Chúa không được xưng ra, nhưng chúng đúng đắn biết bao!

Có lẽ đấy là điều khó khăn nhất – biết ơn về tất cả những cái đã xảy ra trong cuộc sống, ngay cả những sự bực bội và mất mát. Nếu như tôi không bị năm lần sẩy thai, thì bỗng dưng tôi ít yêu quý Sean và Luca hơn sao? Khi đấu tranh để có khả năng sinh con, tôi đã học được cách quý trọng cuộc sống của những đứa trẻ khác. Khi đã trải qua sự đổ vỡ hai gia đình, tôi thực sự quý trọng tình cảm của Robert. Hồi nhỏ tôi khao khát được một lời khen dù là nhỏ nhất mà không được, nhưng nhờ thế tôi đã học được cách niềm nở với những người khác và nhẫn nhịn với mọi biểu hiện của sự thù ghét và khó chịu.

Những lời ám ảnh cuối cùng của huyền thoại điện ảnh Audrey Hepburn

Nữ diễn viên xinh đẹp và tài năng với những lời cuối cùng lay động hàng triệu trái tim

Tôi khao khát tình yêu và đã học được cách đem tặng tình yêu cho mọi người, tôi mong muốn sự quan tâm nên đã tự mình quan tâm, tôi chờ đợi sự giúp đỡ vì thế đã giúp đỡ…

Tôi luôn cho rằng cái chính trong cuộc sống là tình yêu, không chỉ giữa đàn ông và phụ nữ, mẹ và con, mà là tình yêu đối với tất cả và toàn thể, thậm chí cả với những cái khó chịu. Mẹ tôi đã dạy cho tôi những nguyên tắc đạo đức tuyệt vời: trước hết hãy nghĩ đến người khác, sau mới nghĩ về mình, hãy luôn niềm nở, nhẫn nhịn và kiềm chế. Tôi nhớ có lần đã kể về những nguyên tắc này cho Sophia, cô ấy tán thành nhưng rồi phản đối:

-Không thể bao giờ cũng phải kiềm chế! Làm sao có thể kiềm chế khi bộc lộ tình yêu?!

Dòng máu Italia của cô bạn tôi đã mách bảo cho cô một kết luận đúng đắn: khi bộc lộ tình yêu thì không cần phải kiềm chế.

Nếu hỏi tôi cái gì là điều chủ yếu nhất trong cuộc đời tôi, tôi sẽ trả lời: những đứa con và kinh nghiệm sống thu nhận được.

Chỉ sau đó mới là công việc, tất nhiên nó là tốt, đem lại cho tôi hạnh phúc được biết đến những con người tuyệt vời, tình bạn với nhiều người, nhưng dẫu sao cái chính là nó đã đem lại cho tôi kinh nghiệm tâm hồn và tinh thần. Tất cả bạn bè tôi đều đã dạy cho tôi một điều gì đấy: biết kiềm chế, như mẹ, biết ăn mặc, như Givenchy, biết nhảy múa, như Aster, biết hào phóng tâm hồn, như Pitch, biết nhập vai với cả tâm hồn mình, như Nesbitt, biết suy nghĩ, như Zinnenmann, biết không ngượng ngùng trước tình cảm của mình, như Sophia, biết tận tâm với người cần giúp đỡ như Cristina Roth… Danh sách này có thể kể mãi không hết. Cái là tôi bây giờ – đó là kết quả sự ảnh hưởng của các bạn bè tôi trên khắp thế giới, mỗi người trong số họ đã đắp một phần của mình vào Audrey Hepburn, và nếu kết quả đem lại khiến bạn thích thú thì xin hãy hoan hô cho các bạn tôi, đó là công lao của họ, tôi chỉ đơn giản là học được mà thôi.

Nếu ai trong đời cũng có những người như vậy bao quanh thì cuộc sống của tất cả chúng ta thật là tuyệt đẹp.

Tôi có luyến tiếc gì không? Có, rất tiếc. Tôi tiếc là đã tham gia muộn vào công việc của UNESCO, đã bắt đầu muộn những chuyến đi đến những đất nước cần phải đến. Bao năm tôi đã sống êm đềm bình yên trong khu biệt thự “La Pasible”. Tôi và Robert từ lâu lẽ ra đã có thể đem danh tiếng của mình giúp đỡ cho các trẻ em.

Những lời ám ảnh cuối cùng của huyền thoại điện ảnh Audrey Hepburn

Nếu hỏi tôi cái gì là điều chủ yếu nhất trong cuộc đời tôi, tôi sẽ trả lời: những đứa con và kinh nghiệm sống thu nhận được.

Nếu bạn có khả năng như vậy thì xin đừng trì hoãn, đừng ngồi yên trong những ngôi nhà tiện nghi của mình mà hãy bắt tay hành động, giúp đỡ mọi người.

Tôi không thể viết hơn được nữa, hoàn toàn không thể… Tôi chưa bao giờ ăn nhiều, nhưng bây giờ tôi không còn khả năng ăn được gì, đơn giản là ruột của tôi không còn nữa. Mọi người đang cố giấu tôi là ca mổ thứ hai đã không thành công, tôi chẳng sống bao lâu nữa. Những cậu trai đáng thương của tôi – Robert, Sean và Luca! Họ nghĩ chết là điều thật đáng sợ. Không, tôi chỉ tiếc là tôi không thể ở bên cạnh họ trên đời được nữa, nhưng chẳng hiểu sao tôi hoàn toàn tin rằng từ đâu đó tôi có thể trở về bên cạnh họ…

Một khi đã đóng vai thiên thần, tôi tin chắc rằng mình có thể trở thành như thế, dù chỉ là cho các con mình và những người thân yêu.

Tôi sẽ trở về, tôi nhất định sẽ trở về và sẽ dâng tặng tình yêu cho toàn bộ cuộc đời họ. Và còn cho tất cả những người thân thiết với tôi trong cuộc đời trần thế này.

Tôi chỉ yêu cầu một điều: đừng nên thờ ơ – đó là điều quan trọng nhất mà bạn có thể làm được trong cuộc sống.

Audrey Hepburn mất ngày 20/1/1993 tại nhà riêng. Những lời cuối cùng của bà thốt ra là:

Họ đang đợi tôi… các thiên thần… để làm lụng ở trần gian.

Theo PNN

SHARE

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here